Đêm nay, em
bỗng thấy mình cô đơn trong vòng tay thân quen.
Sau đêm nay,
có lẽ em sẽ phải buông những giấc mơ – những lập lờ.
Có sai không
khi trong lòng còn chút yêu thương xưa buồn vương.
Nhưng thật
tâm em không muốn đôi ta xa cách nhau.
Có sai không
khi đêm về em vẫn nghe âm thanh ấy.
Thoáng mùi
hương cũ như vừa mới đây.
Là do em cố
chấp… Cho rằng mình đúng.
Em cứ ngỡ
năm tháng xóa hết bao nhiêu kỉ niệm cũ.
Rằng em
không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người.
Vì em cũng
đang lạc lối.
Và anh hãy
nói thật lòng, anh rất thương rất buồn.
Chỉ cần anh
gọi tên, em sẽ đứng lại.
Giữ em đi và
nói.. yêu em.
Đôi khi, em
vô thức gọi tên ai dẫu kề vai bên anh.
Có đôi khi,
em nén tâm tư một mình đêm trắng đêm trong tuyệt vọng.
do em cố chấp…
Cho rằng mình đúng.
Em cứ ngỡ
năm tháng xóa hết bao nhiêu kỉ niệm cũ.
rằng em
không thể lựa chọn cho giấc mơ mỗi người.
Vì em cũng
đang lạc lối.
Và anh hãy
nói thật lòng, anh rất thương rất buồn.
Chỉ cần anh
gọi tên, em sẽ đứng lại.
Giữ em đi và
nói.. yêu em.
Post a Comment